nhận diện các loại thể dạy thêm và “con trục đường cấm” nên chọn!

nhận diện các loại thể dạy thêm và “con trục đường cấm” nên chọn!

  • SIÊU THI
  • 29 Tháng Mười Hai, 2016
  • TỔNG HỢP
  • Chức năng bình luận bị tắt ở nhận diện các loại thể dạy thêm và “con trục đường cấm” nên chọn!

giả thử các bạn muốn kiếm tiền, có phần nhiều nơi xuất sắc để kiếm được nhanh hơn hay thuận tiện hơn (nghề giáo)…lời của ông Medvedev.

Chuyện “học thêm, dạy thêm” vốn là điều “biết rồi, khổ lắm, kể mãi”.

Chẳng thế mà cứ mỗi khi bước vào niên học  gia sư lý tại hà nội mới lại có những quan điểm trao đổi, thậm chí là tranh biện gay gắt được tạp chí đăng chuyển vận.

Mới nhất là một số bài viết về chuyện cấm “dạy thêm” ở Tp. Sài Gòn.

thứ nhất cần nhắc rằng, người Việt – cả người dân và lãnh đạo các cấp – đều có chung ý kiến là phải xây dựng một nhà nước pháp quyền, một nhà nước mà “thượng tôn pháp luật” phải đặt lên hàng đầu.

Sẽ đuổi việc giả thiết thầy cô giáo vi phạm về dạy thêm

(GDVN) – Sở Giáo dục và training TP.Hồ Chí Minh vừa đưa ra hàng loạt các biện pháp xử lý rất nghiêm khắc, giả định phát hiện giáo viên và Hiệu trưởng vi phạm về dạy thêm.

tranh luận về sự đúng – sai, phù hợp – bất tiện cả đôi đường của một văn bản quy phạm luật pháp là quyền công dân được luật pháp bảo vệ.

ngoài ra, dù quy định pháp luật có chỗ chưa tiện cả đôi đường song khi nó đang còn hiệu lực thi hành thì mọi công dân đều phải tuân thủ.

Trong trường hợp văn bản quy phạm pháp luật đó chuẩn chỉ, phù hợp với ước muốn của tất cả thì đề nghị thiểu số phải phục tùng dù họ vẫn có quyền bảo lưu ý kiến.

một vài ý kiến tranh cãi cho rằng “cấm dạy thêm” khiến cho “giáo viên buồn” hay “lệnh cấm như một sự đánh đồng đầy đủ người dạy học dạy thêm đều “không ra gì”. vì vậy, quyết định không cho dạy thêm trong trường học là chưa thuyết phục, gây tổn thương, rấm rứt cho lực lượng cô giáo”…

Ở đây cần phân biệt “thầy giáo” hoặc “nhóm thầy giáo” với những người tham dự dạy thêm.

Hầu hết cô giáo miền núi, vùng sâu, vùng xa, giáo viên nông thôn không tham gia dạy thêm vì dù muốn cũng không có người học, nhóm này chiếm số đông.

Tại các tỉnh thành, quận, khu thị thành tập kết,… nhu cầu học thêm là một thực tiễn nhưng không hề môn học nào cũng có người muốn học.

Cấp tiểu học hồ hết học 2 buổi/ngày nên nhu cầu học thêm ít, cấp THCS và PTTH việc học thêm chỉ tập trung vào một số môn nhất định bởi thế tạo nên một thực trạng gọi là “độc quyền dạy thêm” cho một nhóm thầy giáo trong trường.

chẳng thể phủ nhận trong số những người dạy thêm, hầu hết người vì tấm lòng với học sinh hơn là vì có thêm thu nhập nhưng khó có cơ chế gạn lọc những người đó để loại ra những con sâu đang làm cho rầu nồi canh?

Giáo sư Nguyễn Lân Dũng: Tôi viết thư này gửi Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ

(GDVN) – tôi và quý khách hàng không bi quan về thực trạng giáo dục nước nhà nhưng cần xác định cái gì nên làm cho trước, cái gì nên thực hiện sau vì “dục tốc bất đạt”.

luôn luôn có chữ tín đội ngũ gia sư tổng thể và thầy cô giáo phổ thông đề cập riêng đã được đánh giá qua nghị quyết số 29-NQ/TW: “nhóm nhà giáo và cán bộ quản lý giáo dục bất cập về luôn luôn có chữ tín, số lượng và cơ cấu; một phòng ban chưa theo kịp đề xuất thay đổi tích cực và tăng trưởng giáo dục, thiếu máu nóng, thậm chí vi phạm đạo đức nghề nghiệp”.

Cần nhấn mạnh rằng số cô giáo “vi phạm đạo đức nghề nghiệp” tuy chỉ là cá biệt nhưng cũng nằm trong tổng thể hình thành nên một “bộ phận không nhỏ” đang mỗi ngày làm cho băng hoại đạo đức thị trấn hội.

Chính vì có những người “thiếu nhiệt huyết, vi phạm đạo đức nghề nghiệp” nên việc chấn chính là cần thiết, là chẳng thể chậm trễ mà cấm dạy thêm chỉ là một trong nhiều biện pháp cần tiến hành đồng bộ.

nhắc “cần tiến hành đồng bộ” bởi tồn tại một thực tại là thầy giáo không đủ sống bằng đồng lương háng tháng.

Mười năm trước, nhân dịp kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 17/11/2006, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và giảng giải khi ấy là ông Nguyễn Thiện Nhân phát biểu: “Bộ dự trù sẽ trình Chính phủ đề án tăng lương cho thầy giáo, để đến năm 2010 gia sư có thể sống được bằng lương”. [1]

Tình trạng lương người dạy học thấp không chỉ có ở Việt Nam. Tại Liên bang Nga, Thủ tướng Medvedev đã bị dư luận phản đối dữ dội khi giải đáp câu hỏi vì sao lương giáo viên thấp.

Ông Medvedev được cho là đã nói: “nếu các bạn muốn kiếm tiền, có số đông nơi tuyệt vời để kiếm được tốc độ hơn hay dễ dàng hơn, ví như trong kinh doanh. Nhưng các bạn đã không tham gia vào kinh doanh…”.

Sự phản đối của dư luận Nga với phát biểu của Thủ tướng Medvedev là có thể hiểu được bởi người ta có thể diễn dịch từ câu đề cập bỏ lửng của ông Medvedev, rằng các bạn “đã không tham dự vào kinh doanh”, đã chọn nghề dạy học nên các bạn chẳng thể kiếm tiền nhanh và dễ dàng?

quan niệm ấy dù không phù hợp với mong muốn của phần đông nhà giáo trong xã hội hiện đại nhưng nuối tiếc thay có vẻ như nó lại đi cùng với nghĩ suy của một số người hoạch định chiến lược giáo dục.

Dù xem giáo dục là quốc sách, dù ca ngợi nghề dạy học là cao quý nhưng chế độ đãi ngộ đối với nhà giáo vẫn bị rào cản bởi tâm lý cho rằng nghề dạy học thư nhàn, tốn ít năng lượng,… thế nên lương thầy thầy cô giáo tiểu học chỉ ở mức 3-5 triệu đồng, giảng sư đại học nhiều hình thức khoảng 5-7 triệu đồng?

chẳng thể có một nền giáo dục hiện đại giả sử các trường sư phạm cứ tuyển bằng điểm sàn như bây giờ và với hàng ngũ thầy giáo phải lo khiến thêm để đảm bảo cuộc sống tối thiểu.

"Ai tự thấy không xứng đáng thì đừng đứng vào lực lượng người thầy"

(GDVN) – PGS.TS Nguyễn Văn Nhã Tìm hiểu, cử nhân thất nghiệp có một phần lỗi lớn ở những người thầy. Họ chỉ biết nói chứ không biết truyền cảm hứng.

Việc sắm thêm việc khiến, có thêm thu nhập để yên tâm với nghề cần phải xem là việc khiến chính đáng.

không những thế, thêm thu nhập bằng cách thức bắp ép học sinh học thêm là hành động cần phải lên án, cần phải loại bỏ khỏi đời sống xã hội.

Khi nhà nước chưa thể đảm bảo cho nhà giáo sống bằng lương thì điều nên làm cho là tổ chức cho nhà giáo có thêm việc làm cho tiện cả đôi đường với nghề, không vi phạm đạo đức và được điều hành công khai, minh bạch.

Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng từng yêu cầu giáo dục phải nỗ lực “trưởng ra trường, thày ra thày, trò ra trò”.

Cả ba nguyên tố đó ngày nay vẫn chưa thành hiện thực và điều cần suy nghĩ nhiều nhất chính là “thày ra thày”. Khi “thày không ra thày” thì trường tốt mấy cũng chỉ là ngôi nhà trống rỗng, trò chuyên nghiệp mấy cũng thành trò thường nếu không nhắc là sẽ thui chột nhân tài.

Một trong các biện pháp có thể thực hiện vừa để để chấm dứt tình trạng dạy thêm, vừa tăng tiến luôn luôn có chữ tín giáo dục là doanh nghiệp cho học trò học hai buổi/ngày.

Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đề cập: “Ở các nước tiên tiến, học trò có điều kiệnhọc 2 buổi/ngày. học sinh nước ta học 1 buổi/ngày. tôi và quý khách hàng có sáng tạo mấy cũng không đuổi theo họ được”.

Muốn có trường, giảng đường 2 buổi/ngày phải tụ hội nguồn lực nhà nước và thị trấn hội, điều có thể làm cho ngay là kết thúc bao cấp giáo dục đại học.

đề nghị các đại học phải tự chủ trừ một số trường đặc thù.

Chuyển nguồn kinh phí hiện dành cho giáo dục đại học sang giáo dục phổ thông chứ không phải là cắt giảm phần đại học để không lãng phí ngân sách.

giáo viên liệt kê những “độc chiêu” ép học sinh đi học thêm

(GDVN) – Chỉ học thêm mới thi trúng đề, được ưu tiên và thuộc những nội dung kiểm tra trên lớp là những “chiêu trò” các người dạy học đang áp dụng với nhà trường thêm của mình.

Tình trạng học sinh tan học ùa vào các quán chơi game ở đâu cũng thấy, học trò bị đuối nước năm nào cũng xảy ra vì hầu như chơi trường nào có chương trình dạy bơi và bể bơi để dạy các cháu.

Khi biện pháp nêu trên chưa thể tiến hành, có thể thực hiện giải pháp “xã hội hóa nửa vời”, Nhà nước đảm đang phần khó nhất là đầu tư xây trường lớp, Phụ huynh được chọn thầy cô giáo, lương cô giáo do bố mẹ các bạn học sinh chi trả.

Trong giai đoạn hoạt động, một phần kinh phí tậu sắm trang thiết bị học các con phố do Phụ huynh đóng góp giống như hiện giờ bố mẹ các em học trò góp tiền tậu máy lạnh lắp ở các phòng học…

Cấm dạy thêm, học thêm chỉ là giải pháp tình thế, không giải quyết được tận gốc vấn đề.

Phát biểu với cử tri Đà Nẵng, túc trực Ban bí thư Đinh Thế Huynh cho rằng “các trường hợp tự nguyên đi học thêm để tu sửa tri thức thì chẳng thể cấm được”.

Ông Đinh Thế Huynh nêu câu hỏi: “các bác buộc phải nhà nước cấm, nhưng giả như con cháu thích đi học thêm bác có cấm không?

bây giờ thời buổi dân chủ, chỉ cấm những việc khiến cho trái quy định pháp luật. quản lý việc này phải thật nhuần nhuyễn trên cơ sở vật chất pháp luật chứ không thể đề cập cấm là cấm luôn”. [2]

Người viết cho rằng phát biểu của ông Đinh Thế Huynh là hợp tác, có lý, có tình dù rằng ông Huynh chưa kể đến khía cạnh nhà giáo dạy thêm “không vì lợi nhuận”?

vì vậy, biện pháp tình thế là phải cấm, phải khiến cho thật nghiêm, nhưng sâu xa thì chính sách của nhà nước phải khiến cho sao nhà giáo không cần và chẳng thể dạy thêm, học trò không cần học thêm.